Andrea Pirlo: Tính ứng dụng của bài luận văn tốt nghiệp

Không mất quá nhiều thời gian để Andrea Pirlo trở lại hình ảnh của một "giáo sư" sân cỏ. Mới đầu tuần, ông còn là học sinh, cố gắng bảo vệ luận văn để lấy bằng UEFA Pro thi đến cuối tuần, ông lột xác trở thành một giáo viên, hướng dẫn các học sinh tại Juventus giành chiến thắng 3-0 trước Sampdoria trong màn thể hiện mẫu mực nhất.

Bài luận văn của Pirlo dài tới 30 trang giấy, với mỗi chương thể hiện một nét khác nhau của trận đấu. Nhưng cái lõi triết lý được Pirlo in đậm và bôi nghiêng là: "Bóng đá lý tưởng dựa trên khát khao giành thế chủ động, thi đấu kiểm soát để tấn công".

Những con số đã thể hiện rõ điều đó. Trước Sampdoria, Juventus cầm bóng 66%, dứt điểm 20 lần và ghi 3 bàn thắng. Đi vào trận đấu, dàn học trò của Pirlo đã năng động hơn, uyển chuyển trong luân chuyển bóng và tăng tốc lúc áp sát đối thủ. Người tiền nhiệm của Pirlo, Maurizio Sarri từng nhiếc móc việc chuyền bóng: "Khi bạn chuyền bóng chậm chạp như vậy thì bạn sẽ bị chỉ trích, còn đội bạn thì thua". Trong tay Pirlo, phiên bản Juventus mới đã chủ động hơn rất nhiều.

Một sự kích thích từ lứa trẻ có thể là nguyên nhân. Độ tuổi trung binh của Serie A mùa này là 26,5 tuổi, Juventus là đội già nhất khi sở hữu đội hình có tuổi trung bình là 28,3 tuổi. Nhưng trước Sampdoria, Pirlo mạnh dạn sử dụng Dejan Kulusevski (20), Weston McKennie (22) và Gianluca Frabotta (21).

Kulusevski thi đấu cực kỳ nổi bật

Chỉ 1 trong số 3 "sao mai" này được kỳ vọng có thể đá chính. Kulusevski là Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất Serie A mùa trước và tốn của Juventus tới 40 triệu euro trả cho Parma. 

McKennie được mượn về từ Schalke và rõ ràng phải xếp sau tân binh trị giá 70 triệu euro Arthur trong danh sách lựa chọn theo logic thông thường. Nhưng điều đó vẫn chưa bất ngờ bằng việc Frabotta được lựa chọn. Hậu vệ trái này từng được quy hoạch cho đi mượn ở một đội bóng thuộc Serie B trong mùa này nhưng vì chấn thương của Alex Sandro mà được giữ lại, rốt cuộc còn được ưu tiên hơn cả Luca Pellegrini và Mattia De Sciglio.

Những lựa chọn của Pirlo có cái lý của nó. Kulusevski mở tỉ số cho Juventus sau khi vẽ ra một đường cong hoàn hảo từ cái chân trái của mình. Sức mạnh và độ nhiệt huyết của McKennie làm người ta liên tưởng tới Edgar Davids và Gennaro Gattuso. Frabotta không có quá nhiều pha bóng gây choáng ngợp nhưng sự tuân thủ chặt chẽ chỉ đạo của anh mang đến sự cân bằng trong đội hình, giúp Juventus linh hoạt chuyển giữa các sơ đồ 3-4-3 khi cầm bóng và 4-4-2 khi mất bóng.

McKennie (trái) để lại ấn tượng mạnh mẽ

Nói nhiều về đội hình có thể làm quên đi mất ý chính ở đây. Trong luận văn của mình, Pirlo viết nhiều về việc ông tin vai trò của các cầu thủ trên sân không còn được định nghĩa bởi vị trí cụ thể của họ mà bằng "chức năng" họ đảm nhiệm.

Cụ thể, một cầu thủ của Pirlo khi cầm bóng phải thấy rằng mình là tâm điểm của một hình kim cương các lựa chọn chuyền bóng. Các đồng đội phải di chuyển sao cho bản thân họ là những điểm đến khả thi của quả bóng cả trước và sau theo hướng tấn công. Mấu chốt của lý thuyết này là trong đội phải luôn có những thành viên cố định đảm bảo độ rộng của đội hình mọi lúc, ở đây là Frabotta bên cánh trái và Juan Cuadrado bên đối diện.

Frabotta có thể là phát hiện thú vị của Pirlo

Cải thiện xong tuyến dưới, Pirlo còn thành công với việc làm "hồi sinh" Aaron Ramsey. Tiền vệ người Xứ Wales được các chuyên gia khen ngợi có màn thể hiện tốt nhất kể từ lúc gia nhập Juventus. Anh hoán đổi vị trí rất mượt mà với Ronaldo và Kulusevski khiến hàng công của Juventus biến hóa khôn lường. Nếu các đồng đội chắt chiu hơn, Ramsey phải có tới 3 kiến tạo thay vì chỉ 1 cho Ronaldo chốt hạ tỉ số 3-0 vào những phút cuối.

Nhìn chung, những tính toán của Pirlo đều được triển khai trọn vẹn. Nhưng bên ngoài sân, trong bộ vest thanh lịch, tân chiến lược gia của Juventus vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm, trái ngược hẳn sự sốt sắng của Sarri trong bộ áo lên của ông. Pirlo ăn mừng bàn mở tỉ số của Kulusevski bằng cách quay người đi tìm... chai nước.

Ramsey và Ronaldo phối hợp rất ăn ý

Với một HLV chưa từng có kinh nghiệm dẫn dắt trước đây, phản ứng của Pirlo hẳn nhiên là kiêu ngạo. Nhưng nó đã là bản tính của ông, luôn đặt chuẩn mực rất cao. "Lẽ ra đội của tôi có thể ghi nhiều bàn hơn trong hiệp 1 và không mất kiểm soát nhất thời trong hiệp 2", Pirlo nhấn mạnh. "Dẫu sao, tôi hi vọng chúng tôi có thể tiếp tục mối quan hệ đồng thuận, sẵn sàng chia sẻ quan điểm với nhau. Tôi luôn muốn nói chuyện với HLV khi còn thi đấu và tôi nghĩ đó là điều cực kỳ quan trọng".

Dẫu sao, đây mới chỉ là bước khởi đầu của một hành trình vô cùng dài. Sampdoria dù gì cũng chỉ là một đội bóng đứng thứ 15 mùa trước. Pirlo thấu hiểu để đạt đến chuẩn mực mà ông muốn còn cách một khoảng xa: "Sẽ cần thêm thời gian để xây dựng được một hệ thống truyền cảm hứng cho tôi. Những đội bóng của Pep Guardiola, Carlo Ancelotti và Antoinio Conte để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi nhưng tất cả chỉ để tham khảo, tôi không muốn copy ai hết. Tôi có ý tưởng riêng và sẽ theo đuổi nó tới cùng".